Đi cùng Ôn Quảng Lăng còn có một vị trưởng bối của Thái Hư Huyền Môn.
Vị lão giả này tóc trắng như hạc nhưng gương mặt lại hồng hào như trẻ nhỏ, trong ánh mắt tràn đầy tình yêu và khát vọng với sự sống. Sinh mệnh lực dồi dào tựa như trẻ sơ sinh ấy hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài già nua của lão.
Đối mặt với vị lão giả này, bất kể là hòa thượng Bát cảnh của Huyền Không Tự hay Hứa Hữu Đạo, sắc mặt đều trở nên ngưng trọng.
Chỉ nghe Hứa Hữu Đạo truyền âm: “Lão đạo này đạo hiệu là Dương Minh, là một nhân vật tuyệt thế của Thái Hư Huyền Môn từ bốn trăm năm trước, cũng là đạo tử của năm đó.”




